CHIA SẺ BẤT HẠNH
Những người bạn thực sự không đòi hỏi ở ta điều gì ngoài niềm vui ta có mặt bên họ. Bất kể ta có làm gì đi nữa, họ sẽ mãi mãi là bạn của ta. (Paramahasa Yogananda)
Tôi biết tin chẳng lành về mẹ của Lucy vào một buổi sáng thứ tư. Lúc ấy trời đang mưa và bầu trời Texas xám xịt. Khi đó tôi chưa biết bác Hasting bị bệnh ung thư mà chỉ biết là bệnh của bác ấy rất nghiêm trọng. Lucy là người bạn thân thiết nhất của tôi và tôi cũng yêu quý hai bác Hasting như cha mẹ mình. Nhưng ngày hôm đó tôi lại không muốn tới trường và thực lòng tôi không muốn gặp Lucy.
Biết nói gì với bạn ấy đây? Người ta thường nói gì với bạn thân của mình trong những trường hợp như vậy nhỉ? Tôi ngại phải nói với bác Hasting những lời thăm hỏi và cầu chúc mau lành bệnh đầy khách khí vì chắc gì chỉ với những điều đó bác ấy sẽ lành bệnh? Tôi tìm đủ mọi cách để không phải đi học ngày hôm ấy, nhưng mẹ tôi cương quyết không đồng ý.
- Christine, sáng nay con có bài kiểm tra môn sử đó !
Mẹ nhìn tôi như thể để biết rõ lý do tại sao tôi lại muốn nghỉ học.
- Với lại con quên việc bác hết bệnh rồi sao?
- Dạ không. Con có quên đâu.
Mẹ mỉm cười:
- Con nhớ ở bên Lucy nghe. Nhất là ngày hôm nay. Con bé đang cần con tiếp sức đó.
- Tiếp sức gì trong chuyện này! Mẹ đang nói gì thế nhỉ? Con chẳng có sức mạnh gì cả. Thậm chí con còn không biết phải nói gì với Lucy nữa.
Tôi trốn trong phòng của ban hợp xướng vào giữa các tiết học học để mong tránh mặt Lucy. Nhưng đầu óc thì cứ nghĩ về Lucy tôi cứ suy nghĩ mãi về cách phải nói sao cho phù hợp với tình cảnh hiện nay của bạn ấy. Khi tôi ước gì mình có thể làm được việc này. Thậm chí tôi đã viết ra giấy những điều sẽ đối đáp với Lucy nhưng rồi lại sẽ đi vì thấy nó sáo rộng quá.
Tôi và Lucy có chung giờ học Anh văn vào cuối buổi ở lớp cô Green. Dù suốt ngày đã tránh không gặp Lucy nhưng bây giờ tôi cũng phải chạm mặt bạn ấy. Vậy mà, tôi vẫn chưa tìm được cách để an ủi bạn ấy. Nhưng cuối cùng, điều tôi lo sợ hóa ra là thừa vì hôm đó Lucy không tới lớp.
Sau tiết học cô giáo hỏi tôi: “Christine, cô biết em là bạn thân của Lucy. Vậy em có biết Lucy sẽ xử trí như thế nào với bệnh của mẹ mình không?
- Dạ, không! vì từ hôm qua tới giờ em cũng chưa gặp hoặc nghe bạn ấy nói gì cả.
- Vậy thì em sắp gặp Lucy rồi đó. Em ấy sẽ ghé qua đây ngay bây giờ để lầy bài tập về nhà làm.
- Lucy sẽ ghé qua đây ạ?
Cô Green gật đầu. Tim tôi đập mạnh và tôi có cảm giác cả người tôi run rẩy. Tôi chưa biết phải làm gì, phải nói gì với Lucy mà thời gian thì xem ra đã hết rồi.
- Xin lỗi cô!
Miệng tôi đột nhiên bật ra: “em có việc phải đi ạ”
Tôi lao nhanh ra khỏi lớp học, tôi cắm đầu chạy một mạch tới ra tới cổng trường nhập vào đám đông học sinh đang tiến ra bãi đậu xe của nhà trường. Mưa đã tạnh, không khí phảng phất hương vị trong làng chiếc cầu vồng bắc ngang bầu trời vẫn còn bị những đám mây đen che lấp. Gió thổi tung mái tóc của tôi bay tứ phía, khiến tôi vội vàng kéo mũ chiếc áo mưa màu vàng lên để chùm chúng lại. Xa xa tôi thấy có người đang đi tới. Tôi nhận ra đó là Lucy mặc dù không trông thấy mặt. Bạn ấy lầm lũi bước đi, mặt cúi gằm xuống. Trên người cũng khoác chiếc áo mưa màu vàng giống hệt chiếc áo mưa của tôi. Có lẽ Lucy không trông thấy tôi vì mũ áo mưa trùm kín đầu bạn ấy. Có thể nếu tôi chạy ngược trở vào trong và trốn trong phòng hợp xướng thì Lucy cũng chẳng hay biết gì. Tôi chợt nhận thấy đôi vai của bạn ấy rung lên theo mỗi bước chân. Tôi biết là Lucy đang khóc vì tôi cũng vậy. Trời lại đổ mưa, nước mắt của tôi hòa lẫn trong mưa. Trái tim của Lucy đang tan vỡ còn tôi thì chẳng làm được gì để giúp bạn ấy. Tôi tiến lại phía Lucy, cổ họng nghẹn lại chẳng thể nói được gì ngay cả nếu tôi biết cần phải nói gì. Tim tôi vẫn thắc vì đau đớn. Tôi cầu xin có được nguồn sức mạnh như mẹ tôi đã nói. Tôi lên tiếng gọi Lucy, hai tay giang rộng ra. Lucy kêu lên “mình đã mong đó là cậu”. Chúng tôi ôm nhau nhưng tôi vẫn không sao thốt được lời nào. Nhớ lại chuyện này, tôi biết tôi đã học được điều mà có thể trong hoàn cảnh khác tôi sẽ không bao giờ học được.
Các bạn thấy đấy tôi đã suy nghĩ nhiều và chỉ tập trung vào bản thân mình. Tôi cần phải làm gì, tôi phải cư xử thế nào đây, tôi nên nói gì với Lucy. Nhưng khi chúng tôi chạm mặt nhau, tôi đã quên mất tiêu bản thân mình và chỉ còn nghĩ tới Lucy, tới nỗi đau của bạn ấy. Và khi đó tôi chia sẻ với Lucy nỗi bất hạnh theo mách bảo của trái tim làm cho Lucy hiểu rằng tôi yêu quý và quan tâm tới bạn ấy biết nhường nào. Sau này Lucy thường nói với mọi người rằng tôi có biệt tài nói đúng những điều cần nói trong những hoàn cảnh thích hợp. Tôi nghĩ là Lucy đã không hề biết rằng, vào các ngày mưa gió tháng tư hôm đó, khi chúng tôi ôm nhau, tôi đã không hề thốt ra một lời nào (Nguyễn Thị Hồng Vân dịch)



